[Thê Tử] – Chương 3.1


Chương 3.1

Edit _ Beta: Đình Công Hội

_________________________________________________________________________________________________________________________________________________________

La Kế Đường – Người đàn ông này quả nhiên nói được thì làm được.

Sau khi ép hôn Hạ Mộ Nghiên ở bữa cơm hôm trước, ngày hôm sau liền tới gặp vợ chồng Hạ Đông Bình bày tỏ ý nguyện muốn theo đuổi cô, liên tục ba tháng tiếp đó không ngừng đem hoa tươi và các lễ vật qu‎í giá khác đưa tới Hạ gia, trừ việc bày tỏ đầy đủ thành ý cùng quyết tâm theo đuổi, cũng đã làm cho Hạ Đông Bình nở mày nở mặt, đầu tháng thứ tư liền chủ động tới Hạ gia cầu hôn.

Ngay từ đầu, vợ chồng Hạ Đông Bình sau khi nghe quyết định của La Kế Đường đều cảm thấy ngạc nhiên, vốn tưởng rằng hắn sẽ nhìn trúng đứa con gái nhỏ xinh đẹp hoạt bát, không thể tưởng được hắn ngược lại lại chọn đứa con gái lớn điều kiện tương đối bình thường.

Nhưng mà hai vợ chồng cũng không ngại, dù sao chỉ cần tiến thêm một bước bồi đắp mối quan hệ với La Kế Đường, đứa con nào gả cho hắn mà chẳng giống nhau; Hồng Ngọc San thậm chí lén mừng thầm, những năm gần đây vì duy trì sự hoà hảo trong gia đình, bản thân ít nhiều thiếu quan tâm đứa con gái ruột, giờ phút này chứng kiến cô có phúc phận như vậy, thân là mẹ ruột của cô sao lại không cảm thấy vui vẻ?

Tuy rằng Hạ Mộ Nghiên tỏ vẻ phản đối mãnh liệt, nhưng Hạ Đông Bình và Hồng Ngọc San căn bản không thèm nghe cô nói.

Người ta trước tiên sẽ vì lợi ích suy tính, nói gì thì nói cũng không sẽ từ bỏ cơ hội thắt chặt quan hệ với La Kế Đường,  mọi người đều cho rằng, đứa con rể như La Kế Đường cho dù có treo đèn lồng tìm cũng không thấy (‎ chắc là mở hội kén rể cũng ko thấy, ko hiểu lắm), một người như thế còn không muốn lấy làm chồng thì lấy ai ?

Cũng chính vì vậy, cho nên không ai để ý tới ý nguyện của Hạ Mộ Nghiên, hai vợ chồng họ mỗi ngày ở bên cạnh cô thay phiên nhau oanh tạc, vừa đấm vừa xoa bức bách cô đáp ứng.

Càng đáng sợ hơn chính là, bắt đầu từ ngày La Kế Đường tuyên bố theo đuổi cô, đột nhiên xuất hiện hai ba người mang kính râm luôn đứng sát bên cạnh cô, thoạt nhìn trông rất giống hung thần ác sát, hoá ra là do tên đó thuê vệ sĩ với l‎í do bảo hộ cô, nhưng cô thừa biết những người đó do La Kế Đường phái tới giám thị các hoạt động, phòng ngừa triệt để ý đồ bỏ trốn của cô. (làm gì nghĩ xấu về anh quá vại) Tuy rằng cô có đưa ra kháng nghị, nhưng mà kháng nghị đó chưa bao giờ được tiếp thu, La Kế Đường luôn lấy cớ bảo vệ cô, ngay cả Hạ Đông Bình nói cũng không lay chuyển gì, về phần Hồng Ngọc San thậm chí còn cảm động vạn phần vì anh ta quan tâm con gái mình.

Tất cả mọi chuyện đều diễn ra đúng y như những gì La Kế Đường nói, cô không thể kháng cự nổi, cũng không thể chạy trốn, chỉ có thể thuận theo mọi an bài của anh ta, chờ đến thời gian ngoan ngoãn làm cô dâu của anh ta mà thôi.

Mà ngày mai, chính là ngày cô trở thành cô dâu.

Đêm mai cô sẽ không còn trở về căn phòng mà cô đã ở suốt mười năm này nữa, khi cô chính thức trở thành La thiếu phu nhân tự nhiên sẽ phải dọn về ở cùng La Kế Đường, ở trong tân phòng của hai người.

Đột nhiên nhìn bộ lễ phục váy cưới mà anh ta quang minh chính đại mang đến cho cô, Hạ Mộ Nghiên bất giác hoảng hốt.

Cô sẽ kết hôn.

Gả cho La Kế Đường, một người đàn ông không yêu cô.

Đây có phải là sự thật chăng? Mọi việc trước mắt đều trở nên khẩn trương, nhanh như vậy, đột nhiên như vậy, mọi thứ diễn ra quá nhanh chẳng để lại chút ấn tượng nào cả, giống như chỉ là một giấc mộng, một giấc mộng không thể tỉnh dậy.

Hạ Mộ Nghiên cũng hiểu được đây không phải là mộng, mà là sự thật không thể thật hơn được nữa, một sự thật mà cô không có khả năng kháng cự.

Áp lực của cha mẹ, tính cách cố chấp của người đàn ông ấy, đã nói cho cô biết tránh cũng không thể tránh chỉ có thể bước đi trên con đường này.

Chết, là phương pháp duy nhất có thể tránh đi hết thảy mọi việc.

Nhưng cô vẫn chưa chọn lựa một cách ngu xuẩn như thế, hoàn toàn chưa tính toán gì đã chết đi như vậy, cô phải mở to mắt nhìn xem, nhìn xem đến cuối cùng ông trời an bài dạng vận mệnh gì cho cô, cô là người tốt, chắc chắn cuộc đời sẽ không phải là cái kết cục bi thảm.

Huống hồ, gả cho La Kế Đường cũng không phải hoàn toàn không có ưu đãi, nếu đúng như lời hắn nói, cô chẳng những có thể hãnh diện với những người trong nhà, còn có danh hiệu La thiếu phu nhân đầy thể diện, cùng với tiền tài tiêu cả đời không hết.

Ngẫm lại, ưu đãi cũng thật là không ít, duy nhất chỉ có khuyết điểm là thiếu chân tình với nhau.

La Kế Đường đã thổ lộ rất rõ ràng, hôn nhân chỉ là thủ đoạn để trao đổi lợi ích, hiện tại xếp đặt một cuộc hôn nhân không có tình yêu cho cô, kế tiếp…..Lại còn muốn trêu cợt cô thế nào đây?

Hạ Mộ Nghiên thật đúng là luyến tiếc muốn chết, đáy lòng lạnh lùng chờ mong.

Đông, đông, đông ……

Cửa truyền đến vài tiếng đạp mãnh liệt.

“Hạ Mộ Nghiên, mày mở cửa ra cho tao……. Ngay lập tức mở cửa ra cho tao…….”

Nghe vậy, cô nhịn không được nhíu mày.

Cho dù mơ hồ không rõ, cô vẫn nhận ra đây là tiếng nói của cô em gái Hạ Mạn Đình.

Giờ này cô ta còn tới làm gì?

Mang theo vài phần nghi hoặc, Hạ Mộ Nghiên vẫn mở cánh cửa ra, ngay lập tức nhìn thấy thân hình say khướt của cô em gái dựa vào khung cửa, ánh mắt hung tợn trừng trừng nhìn mình.

Cả người cô ta toàn mùi rượu, trong tay còn mang theo một bình rượu thuỷ tinh.

“Cô….có chuyện gì không?” Hạ Mộ Nghiên lạnh nhạt hỏi.

Từ khi La Kế Đường cho thấy ý tứ theo đuổi cô, Hạ Mạn Đình tuyệt nhiên không có xuất hiện trước mặt cô, thường xuyên ở bên ngoài đến tận nửa đêm mới về nhà, cho dù không cẩn thận chạm mặt nhau, Hạ Mạn Đình cũng chỉ “Hừ” một tiếng rồi xoay người bước đi, ngay cả một câu chào hỏi cũng không nói.

Hạ Mộ Nghiên đương nhiên hiểu được bởi vì sao, lựa chọn gây ngạc nhiên của La Kế Đường, làm cho cô em gái này từ trước đến nay luôn xem thường cô lại bị mất mặt, vì trong trò chơi hai chọn một cô đã chiến thắng, điều này làm cho sự kiêu kì tự mãn của Hạ Mạn Đình từ trước đến nay bị tổn thương sâu sắc, cho nên mới tức giận với cô.

Nhưng rõ ràng mọi chuyện đã qua từ lâu lắm rồi, nó còn chạy đến đây làm gì?

Chẳng lẽ là nghĩ thông suốt, cho nên tính nói vài câu chúc phúc?

Thấy ánh mắt phẫn nộ của cô, Hạ Mộ Nghiên nghĩ trường hợp đấy cũng không cao, thoạt nhìn cô em gái này có tâm sự, xem ra giống tìm mình cãi nhau thì đúng hơn.

“HẠ MỘ NGHIÊN…… Con đàn bà chết tiệt này…….” Quả nhiên, Hạ Mạn Đình vọt vào trong phòng liền há mồm hướng phía cô rít gào.

“Cô rốt cuộc có chuyện gì?” Ngầm thở dài, Hạ Mộ Nghiên không thể không đối diện với nộ khí đằng đằng của em gái.

“Chuyện gì?” Hạ Mạn Đình cười lạnh. “Không có chuyện gì thì không thể đến tìm mày sao? Làm sao hả? Chim sẻ biến thành phượng hoàng, thành La thiếu phu nhân thì tốt lắm sao? Ngay cả tao mày cũng không thèm để trong mắt?”

Đúng vậy, cô không cam lòng, vì sao một người cái gì cũng kém hơn mình như Hạ Mộ Nghiên lại có thể lấy được ưu ái của La Kế Đường, trở thành La thiếu phu nhân mà ai cũng phải hâm mộ ?

Cô cực kì bất bình, quyền lựa chọn cũng là do La Kế Đường, cô không có biện pháp nào thay đổi. Đêm nay cậy có hơi men, cô nhịn không được đem một bụng bất bình phát tiết ra ngoài.

“Tôi có sao?” Hạ Mộ Nghiên bất đắc dĩ nói: “Cho đến bây giờ tôi cũng không muốn gả cho La Kế Đường, nhưng mà hắn nhất định sắp xếp như vậy, tôi cũng không có biện pháp.”

“Mày không muốn gả cho hắn?” Hạ Mạn Đình cười khẩy “Vậy cô muốn nói tất cả đều do La Kế Đường bức cô?”

Lần này giải thích càng khơi mào thêm sự tức giận của cô.

 

<<<Chương 2.3                                                             Chương 3.2>>>

2 thoughts on “[Thê Tử] – Chương 3.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s