[Thê Tử] – Chương 3.2


Chương 3.2

Edit + Beta: Đình Công Hội

__________________________________________________________________________________________________________________________________________________________________

Lần này giải thích càng khơi mào thêm sự tức giận của cô.

“Đúng rồi, bởi vì uy thế của mày vô cùng, xinh đẹp hơn người, cho nên đàn ông nhìn thấy đều cốt tô chân nhuyễn (xương yếu chân mềm ư? haha), nghĩ phải làm mọi biện pháp để có được mày, cho dù mày tìm mọi cách thoái thác, La Kế Đường vẫn dùng hết phương pháp bức mày gả cho hắn …… Mày cũng không tự mình soi gương xem, nhìn xem mình là cái loại đức hạnh gì”. (đức hạnh ở đây mang nghĩa xấu, ko phải đức hạnh giống phụ nữ thời xưa đâu).

Cô thét chói tai nổi giận mắng: “Mày cho là mày có giá trị như vậy chắc? Tưởng trên mặt mình có gắn vàng sao, mày chẳng qua chỉ là một con đàn bà bình thường không còn gì bình thường hơn, mày muốn nhìn ai cũng chỉ có thể vụng trộm, còn vọng tưởng dùng những lời như thế để nâng giá trị của mình chắc.”

Cô chỉ thẳng vào mặt Hạ Mộ Nghiên, ngõn trỏ cơ hồ chạm vào chóp mũi.

“Đừng nói với tao mày không muốn gả cho La Kế Đường, loại lời nói dối buồn cười này không ai tin được đâu.” Cô oán hận nói. “Loại đàn bà giống như mày, gặp được La Kế Đường liền y như ruồi bọ gặp thức ăn liền bu lấy, lại còn ra vẻ nói đạo lí này nọ sao? Nhìn người thân thể gầy yếu vô lực, thấy đàn ông liền tỏ vẻ ta đây yếu đuối, không thể tưởng được trong tâm thì yêu ngoan xảo trá, đúng là cái hồ ly tinh am hiểu câu dẫn đàn ông. Nói cho tao biết, loại dung loại mị thuật gì mê hoặc La Kế Đường? Hay là dùng bí thuật gì thoả mãn hắn trên giường? Đến đây đến đây, truyền thụ cho đứa em gái của mày mấy chiêu, ít nhiều cho tao học một chút……” ( càng nói nghe càng tức, chỉ muốn nhảy vào tát cho mấy cái *hừ* )

Thấy cô ta càng nói càng kỳ cục, bản thân Hạ Mộ Nghiên từ trước đến nay chưa bao giờ so đo cũng nhịn không được mở miệng phản kích: “Tôi không bao giờ kiêu ngạo, lại càng không lo lắng có câu dẫn được hay không, La Kế Đường chính là coi trọng tôi, không giống cô cố tình ăn mặc hoa hoa bướm bướm, mà người ta cũng không thèm để vào mắt.”

Những lời này hiển nhiên đánh trúng nỗi đau của Hạ Mạn Đình.

“Mày……….” Điên cuống hét lên một tiếng, phẫn nộ mãnh liệt làm cô trở nên liều lĩnh cầm bình rượu đánh qua chỗ Hạ Mộ Nghiên.

Phanh !

Hạ Mộ Nghiên né tránh không kịp, lập tức bị bình rượu đánh trúng đầu.

“A!” Cô đau, kinh sợ hô lên một tiếng, theo bản năng lấy tay ôm đầu.

May mà bình rượu không bị vỡ nên không tạo thành thương tích chảy máu, nhưng bị vật nặng đánh trúng, thái dương lập sưng đỏ thành một khối.

“Chuyện gì xảy ra thế này?”

“Đều đã trễ thế này, hai đứa còn làm loạn cái gì hả ?”

Trong lúc hai người kịch liệt xung đột, rốt cuộc cũng gây sự chú ‎ý của vợ chồng Hạ Đông Bình.

“A, Tiểu Nghiên, trán của con sao lại như thế này………” Hồng Ngọc San vừa vào cửa liền nhìn thấy con gái bị thương, nhịn không được kinh ngạc hỏi han.

“Con……..”

Không đợi Hạ Mộ Nghiên giải thích, Hạ Mạn Đình lập tức kêu gào nói: “Là do tôi đánh đó, các người muốn thế nào ?”

Tức giận biểu lộ rõ trên mặt, lời nói tràn ngập ý tứ khiêu khích.

“Ngươi tại sao đánh chị mình?” Hạ Đông Bình nhíu mày. “Nhanh lên nói xin lỗi chị đi.”

Cho dù thế nào, cũng là vô duyên vô cớ ra tay đánh người.

“Con vì sao phải nói xin lỗi?” Từ trước đến nay cô luôn được ở trung tâm, đương nhiên không biết mình có gì sai.

“Ai nha, cái trán sưng như thế này, hôn lễ ngày mai làm sao tiếp khách được?” Hồng Ngọc San lao tâm tổn trí trên mặt mi nhăn lại. “Các con rốt cục làm sao vậy ? Từ nhỏ đến lớn cũng chưa bao giờ đánh nhau, tại sao bây giờ lại đánh nhau hả ?”

Không đợi hai người trả lời, bà chạy ngay ra khỏi phòng để chuẩn bị đá lạnh cùng một số vật dụng khác làm tiêu sưng.

“Con biết rõ mai chị mình kết hôn, vì sao không biết quí trọng thời khắc của nó? Cư nhiên còn tự tay đánh nó bị thương, thật không hiểu con đang nghĩ cái gì nữa.” Hạ Đông Bình dùng ngữ khí nghiêm khắc chưa từng có từ trước tới nay chỉ trích con gái mình. “Nói xin lỗi với chị nhanh lên, ngay lập tức”

Thứ nhất là do Hạ Mạn Đình thật sự quá phận, thứ hai hắn ít nhiều cũng là mắng cho con gái lớn xem, dù sao về sau cô cũng là La thiếu phu nhân, bản thân có khi còn phải dựa vào sự hỗ trợ của cô.

“Con không muốn !” Mắt đã đỏ ngầu, Hạ Mạn Đình liều chết không nghe.

Cha từ trước tới nay chưa bao giờ to tiếng với cô, lại càng chưa bao giờ dùng ngữ khí tức giận như vậy quát cô phải nghe lời.

“Được được…….các người được lắm…….” Cô buồn bực dậm chân mấy cái. “Dù sao hiện tại cô ta là La thiếu phu nhân, có giá trị lợi dụng, các ngươi đều hướng về cô, không bao giờ….để ý tới sống chết của tôi nữa, có đúng hay không ?”

“Đứa nhỏ này con xem xem con đang nói những cái gì ? Con đánh chị mình thành cái dạng này còn không nhận sai?” Bị nói trúng tim đen Hạ Đông Bình thẹn quá hoá giận, sau đó chỉ thẳng vào cửa. “Mau cút ngay về phòng mình, suy nghĩ xem con đã làm sai cái gì, không nghĩ rõ ràng thì đừng hòng ra ngoài !”

“Ô………” Hạ Mạn Đình bị phẫn khóc lóc chạy vào phòng, vừa lúc Hồng Ngọc San lấy túi chườm đá chạy vào tiến sát bên người Hạ Mộ Nghiên chăm sóc.

“Tốt lắm, tốt lắm, Mạn Đình có thể do uống quá nhiều, cảm xúc lẫn lộn, mình cũng đừng trách nó nữa.” Hồng Ngọc San là một người khéo đưa đẩy, một mặt quay ra hoà giải, một mặt đem túi đá chườm lên trán Hạ Mộ Nghiên.

Nhìn mẹ vì mình vội vã chạy quanh, cha vì mình quở trách em gái, lần đầu tiên Hạ Mộ Nghiên cảm thấy thế giới xoay quanh mình.

Nhưng mà thấy bóng dáng phẫn uất của muội muội rời đi, cô lại hoàn toàn không có một chút khoái cảm.

Không hiểu sao, chỉ cảm thấy sự thật quá bi thương.

*******Độc nhất vô nhị chế tác******

Tuy rằng thái dương của cô dâu bầm tím thành một khối, nhưng mà cũng không ảnh hưởng tới việc tiến hành hôn lễ.

Không phát sinh ra chuyện gì ngoài ‎ý muốn, mọi chuyện đều êm xuôi như nước chảy, tất cả đều y hệt những gì kế hoạch đã vạch sẵn từng bước hoàn thành, sau khi hôn lễ long trọng náo nhiệt kết thúc, Hạ Mộ Nghiên liền theo La Kế Đường ngồi lên xe về nhà.

Quay về nhà của La Kế Đường.

Hạ Mộ Nghiên không thể không nghĩ vậy.

Đối với một nơi xa lạ, cô không có chút nhận thức hay đồng cảm nào, cho dù thế nào cũng không thể tưởng tượng nó là nhà của mình được.

Cố gắng nghĩ lắm cũng chỉ nghĩ ra được là chỗ mình che nắng trú mưa những ngày sau này.

Nhưng mà cô cũng không rảnh nghĩ về cuộc sống sau này, chỉ là đêm nay là đêm động phòng hoa chúc đã làm cô không biết phải làm sao, thật là đau đầu vạn phần.

Mặc dù mấy tháng nay, cô cùng La Kế Đường lục tục chuẩn bị cũng gặp nhau vài lần, nhưng mà không trao đổi nói chuyện nhiều lắm, cả hai đều mới lạ về đối phương như ban đầu mới gặp mặt.

Nhưng mà buổi tối hôm nay hai người ở trong tân phòng sẽ trở thành vợ chồng chân chính.

Cô nên làm gì bây giờ ?

Cô nên dùng thái độ gì để đối diện với anh ta đây ?

Tình huống của cô so ra chẳng khá hơn cô dâu cổ đại tí nào, cho dù đã gặp mặt qua vài lần, nhưng mà không phải xây dựng trên trụ cột tình cảm thì chuyện vợ chồng thân mật làm như thế nào, cô hoàn toàn không rõ ràng.

Có lẽ loại chuyện này đối với đàn ông dễ dàng hơn đi, mọi người không phải đều nói vì thoả mãn sinh lí không cần biết trên giường là ai sao, đa số đàn ông đều có thể cùng đàn bà mình không yêu ở trên giường đó thôi.

La Kế Đường chắc cũng là người đàn ông như vậy đi !

Lấy thân phận điều kiện của anh ta, đàn bà bên người hẳn là nhiều như cá chép ngoài sông, chắc hẳn anh ta cũng là một tay lão luyện tình trường đi, đại khái cũng biết làm thế nào mang đàn bà lên giường.

Nếu nói như vậy, cô tựa hồ không cần quá hao tổn tâm trí, chỉ cần chủ động phối hợp với những yêu cầu của anh ta là được rồi.

<<<Chương 3.1                                                              Chương 3.3>>>

One thought on “[Thê Tử] – Chương 3.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s