[Thê Tử] – Chương 4.2


Chương 4.2

Edit + Beta: Đình Công Hội

___________________________________________________________________________________________________________________________________________________________________

Phi cơ êm đềm bay hướng đến Ấn Độ Dương.

Ngồi ở vị trí rộng thùng thình trong khoang hạng nhất, Hạ Mộ Nghiên thong thả giở cuốn tạp chí, tuy rằng còn phải bay một quãng đường rất xa nữa, nhưng cô một chút ủ rũ cũng không có.

Nghĩ đến mình cũng có thể đi hưởng tuần trăng mật, cô cực kì hưng phấn.

Bởi vì trước khi kết hôn hai người chưa từng nói qua chuyện này, hơn nữa sau khi kểt hôn chồng cô mất tích nhiều ngày, cô chưa từng nghĩ hay chờ đợi sẽ có cái gọi là hưởng tuần trăng mật, hôm qua La Kế Đường thình lình quyết định, đối với cô như món quà từ trên trời rơi xuống, làm cô kinh ngạc cùng mừng thầm.

Kinh hỷ đan xen nhau, cô càng thêm tò mò.

Người người đàn ông này rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì? Vì sao sau khi kết hôn một tháng rồi mới quyết định đưa cô đi hưởng tuần trăng mật? Là bởi vì liên quan đến chuyến công tác? Hay là có nguyên nhân khác?

Tự vạch ra đủ kiểu lí do, cô nhịn không được liếc nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh một cái.

“Nhìn cái gì?” La Kế Đương đang cúi đầu trầm tư, cảm giác được ánh mắt khác thường của cô

“Không có gì.” Cô chột dạ cúi đầu, hoàn toàn không hy vọng anh ta biết mình chú ý anh ta.

“Không có gì thật sao?” La Kế Đường đưa tay nâng cằm cô lên.

Vừa chạm vào cặp mắt của anh, mặt Hạ Mộ Nghiên tự nhiên đỏ ửng.

Cô gái này…….

La Kế Đường nhịn không được cảm thấy buồn cười.

Kết hôn tới nay, số lần hai người thân thiết với nhau không dưới hai mươi lần (kinh ! một tháng 30 ngày trừ 10 ngày đèn đỏ còn 20 ngày anh không tha cho chị ngày nào sao ?=.=/ Ặc ặc, dư thừa tinh lực), cô vẫn cứ thẹn thùng như trước, vừa nhìn thấy anh không phải cúi đầu thì mặt cũng đỏ.

Nhưng đáy lòng anh vẫn là hưởng thụ vẻ thẹn thùng này của cô.

“Tôi chỉ tò mò……” Cô quay đầu đi, cẩn thận tránh khỏi tầm mắt của anh. “Anh tại sao lại đột nhiên quyết định đi hưởng tuần trăng mật ?”

“Cái này thì có gì lạ?” Anh nhún nhún vai, bộ dáng tỏ vẻ đương nhiên, “Vợ chồng tân hôn chẳng phải đều đi hưởng tuần trăng mật sao?”

“Thật không?” Cô nhẹ giọng hỏi “Tôi còn tưởng rằng chúng ta không cần……”

“Vì sao lại không cần?” Anh hỏi ngược lại.

“Chúng ta không phải hai người yêu nhau, kiểu hôn nhân này chỉ chú trọng kết quả trao đổi.” Cô gục đầu xuống. “Anh không thấy đi hưởng tuần trăng mật có chút dư thừa……”

Dư thừa?

Chính xác, đó cũng là ý nghĩ của anh trước đây.

Sau khi kết hôn, La Kế Đường cũng không tính đi hưởng cái gì tuần trăng mật, nhưng mà sau khi ở chung nhiều ngày với cô gái này, anh đột nhiên thay đổi chủ ý. Không hiểu sao, anh muốn lấy lòng cô, muốn nắm chặt lấy cô một chút.

“Tôi không cho là như vậy. Mặc kệ trước đây vì điều kiện gì mà kết hôn, em đã gả cho tôi thì là vợ của tôi, người khác đã có tôi tuyệt không để em thiếu, tôi cũng không hy vọng em nói La Kế Đường tôi keo kiệt, khắt khe với chính vợ của mình.”

Anh đương nhiên sẽ không đường hoàng nói ra ý nghĩ chân chính của mình, cho nên tìm một cái l‎í do bâng quơ ba phải nói qua loa cho xong việc.

“Như vậy……” Cô nhìn hai bàn tay đang đan chặt với nhau trên đùi. “Hình như tôi nên nói một tiếng cảm ơn với anh mới phải.”

Cô thật là thành tâm thành ý muốn nói với anh ta lời cảm ơn.

Tuy rằng hai người không có tình cảm làm trụ cột, nhưng mà chồng của cô quả thật đối với cô không tồi, không chỉ đời sống vật chất thoả mãn, giường chiếu cũng hết sức ôn nhu ( Ặc, đã bị mê hoặc ), thậm chí ngay cả việc đi nghỉ tuần trăng mật cũng thay cô nghĩ tới.

Ít nhất anh cũng không bạc đãi, lạnh nhạt cô như cô tưởng tượng, vì thế cô thật sự nên cảm tạ trời đất, cũng cảm tạ anh.

“Vậy em hy vọng câu trả lời của tôi như thế nào?” La Kế Đường giả vờ mở to đôi mắt lên nhìn cô mặt như kịch. “Không cần khách khí sao?”

“Tôi đang rất chân thành.” Thái độ hi hi ha ha của anh làm cô có chút bực mình.

Cô là thật lòng nói lời cảm tạ với anh, rất nghiêm túc không đùa cợt.

“Tôi cũng đang rất chân thành.” Anh là nhấc khuôn mặt nhỏ nhắc của Hạ Mộ Nghiên lên.” Nếu chúng ta đã là vợ chồng, em không cần động chút là khách khí với tôi, hiểu chưa?”

Anh thật sự không thích bộ dáng tỏ vẻ xa lạ của cô, anh hy vọng cô có thể dựa vào anh gần hơn một chút.

“Còn có….” Anh ngước mắt lên nhìn. “Ở trước mặt tôi không cần tuỳ tiện mặt đỏ cúi đầu, hiểu chưa ?”

Cái gì?

Nghe vậy, khuôn mặt vừa khôi phục lại màu sắc trắng nõn ngay lập tức lại đỏ lên.

“Em…..” Anh không biết nên tức hay nên cười, dục vọng quen thuộc lại tràn ngập thân thể anh.

Sự thẹn thùng của cô luôn dễ dàng dẫn dụ các xúc cảm của anh.

Cúi người xuống gần cô, anh thầm thì bên tai: “Hiện tại ….tôi đột nhiên rất muốn em.” ( đã nổi máu sắc lang, đề nghị mọi người tránh xa )

Trời ạh, người này khác gì “vạn năm động dục thú”…….

“Anh, anh không thể nào…..” giãy người khỏi bàn tay đang bị anh kiềm chế, theo bản năng cô ngồi lui về một góc.

Người người đàn ông này từ trước đến nay có gì không dám, nếu anh thật sự kiên trì, thì cô…… Cô nên làm cái gì bây giờ ?

“ Tôi sẽ không làm sao?” La Kế Đường cười tà mị.

“Làm ơn đi, buổi sáng hôm nay không phải anh mới….mới…..” Nghĩ tới tình cảm kích động mãnh liệt ban sáng, Hạ Mộ Nghiên thẹn không nói nên lời.

“Đấy đã là chuyện từ rất lâu về trước rồi.” Anh cố ý nhìn nhìn biểu cảm của cô. “Cũng cách đây hơn mười tiếng đồng hồ rồi.”

“Nhưng mà….” Tuy rằng khoang hạng nhất không nhiều hành khách lắm, nhưng mà dù sao cũng là có người, chưa kể đến đội ngũ tiếp viên đột nhiên có thể xuất hiện.

Nghĩ đến điều này, Hạ Mộ Nghiên kiên định lắc đầu. “Không được.”

“Em cho là em có thể cự tuyệt?” Đẩy tay vịn ghế ngồi canh ngang giữa hai người lên, anh nghiêng người dựa về phía cô.

“Xin anh đừng như vậy được không ?” Cảm giác áp bách mãnh liệt làm cô như dính vào cửa sổ máy bay, nhưng vẫn duy trì dáng ngồi tôn nghiêm, không thể yếu thế. “Tôi, tôi muốn đi toilet, anh làm ơn nhường đường một chút…”

Cô lấy cớ thật nhanh chạy đi, miễn cho người người đàn ông này áp bức cô trước mặt mọi người biểu diễn Đông Cung, nếu không cô chỉ còn nước đâm đầu vào tường mà chết.

“Xin cứ tự nhiên.” Cười hì hì, La Kế Đường đưa tay làm bộ dáng mời đi.

Anh cứ như vậy buông tha cô, không có làm động tác gây khó dễ nào.

Nhẹ nhàng thở ra, Hạ Mộ Nghiên vội vàng đi thẳng vào WC, thái độ vô cùng tập trung.

Cô cũng không phải cần “đi”, cũng không phải động tác quá chậm, mà là đang chờ đợi

Chờ đợi “vạn năm động dục thú” hết cảm xúc, cô mới tính toán quay lại chỗ ngồi của mình.

Nhìn đồng hồ, nhẩm tính thời gian, lúc cô cho rằng bây giờ có thế mới nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

Còn chưa bước ra khỏi WC, cô liền nhìn thấy La Kế Đường đang đứng ngoài cửa cười như không cười nhìn cô.

“Anh…” Chột dạ, cô đành miễn cưỡng cười. “Cũng muốn đi vệ sinh sao ?”

“Đúng vậy!” Ánh mắt anh hàm chứa vài tia cổ quái.

“Vậy, tôi đây về chỗ ngồi trước……” Một cảm giác nguy hiểm không hiểu làm Hạ Mộ Nghiên thầm nghĩ mau chóng chạy khỏi đây.

Nghiêng thân đi qua, khi đang muốn lẩn tránh thân hình cao lớn của La Kế Đường, anh lại một phen cầm tay cô, đem cô một lần nữa đẩy ngược trở lại WC.

“Á, anh làm cái gì vậy?” Cô cả kinh kêu lên.

“Em nói thử xem?” Đưa tay ra đằng sau khoá cửa, anh cười một nụ cười xấu xa, ‎ý đồ lại càng thêm rõ ràng.

Không gian nhỏ hẹp làm cô muốn tránh cũng không thể tránh, anh thậm chí không cần làm gì cô cũng đã tự nhiên tựa vào lồng ngực anh.

“Tôi không muốn.” Cô xấu hổ cùng giận dữ cự tuyệt,

“Chỉ sợ em không có quyền quyết định,” Anh bắt đầu giở trò với cô “Chuyện tôi muốn làm không ai có thể ngăn cản, cũng không ai có thể cự tuyệt, chẳng lẽ nhanh như vậy mà em đã quên ?”

“Tôi thật sự không muốn, anh không được ép buộc tôi” Biết rõ chẳng có ích lợi gì, cô cố gắng giãy dụa lần cuối cùng.

“Ép buộc?” Anh vừa cười vừa âu yếm qua những chỗ mẫn cảm của cô “Tôi đã từng ép buộc em sao ? Em nói như vậy không chừng tôi còn muốn……” (muốn làm sao :-/)

Cách qua lớp quần áo, một vật cương cứng thật lớn cố í cọ xát vào cái bụng bằng phẳng của cô.

“Anh làm ơn đừng nói như thế…..” Cô vừa tức vừa thẹn hoàn toàn không thể kháng cự được anh, chỉ dám giấu mặt trong ngực anh không dám ngẩng lên.

“Hiện tại tôi cái gì cũng không muốn nói, chỉ muốn với em…..” ( Ôi, thật là … )

Cánh tay thêm xiết chặt, anh mạnh mẽ triển khai công kích.

Tình cảm mãnh liệt nhanh chóng được châm lên, lập tức trong không gian nho nhỏ tràn ngập cảnh xuân.

<<<Chương 4.1                                                              Chương 5.1>>>

One thought on “[Thê Tử] – Chương 4.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s