[Tà Vương] – Chương 3


Chương 3

Edit: Đình Công Hội

“A…”

Ân Nhược Nhược nhăn lại mi tâm, phát ra thanh âm giống như thống khổ lại giống như khoái hoạt.

Ở dưới kĩ xáo trêu chọc của Nam Cung Mị, cả thân mình nàng nóng bừng cố gắng vặn vẹo, nhưng chỉ cảm thấy cả người như bị hoả thiêu.

“Thiếu chủ… Thiếu chủ… A…” Một tiếng la lên thanh âm kiều mị ngâm nga,cơ hồ làm cho xương cốt người ta muốn nhũn xuống.

“Làm sao vậy?” Nam Cung Mị biết rõ còn cố hỏi, thậm chí còn cố í hôn thêm vào nhiều chỗ hơn.

“Thiếu chủ… Mau… Đừng tra tấn Nhược Nhược nữa…”

“Nhanh như vậy đã chịu không nổi?” Nam Cung Mị cúi đầu cười, cũng chưa muốn thoả mãn nàng nhanh như vậy.

So với bình thường hắn càng thêm kịch liệt hôn hit cùng âu yếm, tra tấn cảm quan của An Nhược Nhược.

Những ngày gần đây, chỉ cần nghĩ đến kế hoạch cười Nguyện Nga Nhi của hắn sinh biến, hắn sẽ trở nên cực kì tức giận, giống như hoan ái cùng Ân Nhược Nhược là một hình thức phát tiết.

“A… Thiếu chủ… Cầu ngài…” Ân Nhược Nhược kích tình khó nhịn muốn chết, chỉ biết chờ đợi hắn dừng tay đừng  tra tấn nàng nữa.

“Gấp cái gì?” Nam Cung Mị lạnh lùng cười, đại chưởng cầm chặt đùi non của nàng chậm rãi tiến lên trên, triển khai một hành động khác càng thêm khiêu khích.

“A… A… Thiếu chủ… Van cầu ngài…”

Tình dục bị khơi mào nhưng mãi mà không được thoả mãn  làm thống khổ, làm Ân Nhược Nhược gần như muỗn phát điên, nàng không kiềm chế được tay tiến vào trong vạt áo Nam Cung Mị, thay hắn cởi bớt quần áo.

Nhìn hình ảnh phiến tình trước mắt, sau lại nghe một tiếng rên yêu kiều, đứng ở một bên khuôn mặt Hắc Mộc Điệp sớm đã đỏ bừng nóng ran, giống như phơi nắng mặt trời bị bỏng da vậy.

Nàng biết chính mình hẳn là phi lễ chớ nhìn, cũng biết chính mình phải lập tức rời đi, nhưng của nàng hai chân lại giống như hoá đá tại chỗ, không thể di động nửa bước.

Ngay tại lúc nàng hoài nghi có phải mặt mình bị nấu chín rồi hay không, đầu Nam Cung Mị hãy còn đang chôn trong ngực nữ tử kia hôn hít bống nhiên ngẩng lên, hướng về phía nàng thoáng nhìn.

Đôi mắt đên sâu không lường được của hắn, chuẩn xác nhìn trúng ánh mắt của Hắc Mộc Điệp, trong con ngươi không có lấy nửa điểm kinh ngạc, như là từ lúc nàng bước vào rừng hoa này, hắn liền đã biết sự tồn tại của nàng.

Trong lúc tiếp xúc cùng ánh mắt của hắn, tim Hắc Mộc Điệp tí nữa ngừng đập. Chỉ trong nháy mắt như vậy thôi, nàng thật sự đã nghĩ Nam Cung Mị có thể nhận ra nàng, bất quá, nàng lập tức trấn an chính mình không cần phải lo lắng.

Nam Cung Mị tuyệt đối không có khả năng nhận ra nàng là ai ! Lần đầu tiên bọn họ gặp nhau đã là chuyện cách đây khoảng mấy tháng rồi, mà lúc trước bọn họ cũng chỉ có một đoạn ngắn thời gian bất ngờ gặp gỡ, hẳn là ấn tượng của hắn đối với nàng không sâu mới đúng.

Huống chi, hắn ở “Ma kiếm sơn trang” mỗi ngày đều có mỹ nhân làm bạn, khẳng định đã sớm quên một gương mặt nàng mà hắn gặp từ mấy tháng trước! Hắc Mộc Điệp nghĩ nghĩ, trong lòng bỗng nhiên có điểm không vui.

Ngay lúc nàng đang phân vân không biết nên hiện thân hay nên tiếp túc trốn tránh, không ngờ Nam Cung Mị lại tiếp tục âu yếm đối với nữ tử kia, hành động của hắn làm Hắc Mộc Điệp kinh ngạc không thôi.

Hắn chắc chắn đã biết sự có mặt của nàng, thế nhưng còn có thể tiếp tục ôm nữ quần áo không chỉnh (tề) trong lòng tiếp tục âu yếm? Chẳng lẽ hắn không chút nào để í sẽ bị người khác nhìn thấy ? Hoặc là, hắn căn bản cố í làm vậy cho nàng xem ?

Lửa nóng theo Nam Cung Mị khiêu khích càng lúc càng tăng, hai gò má Hắc Mộc Điệp cũng càng ngày càng hồng đỏ, ngay tại thời điệm nàng chịu không nổi tính quay đầu rời đi, nữ tử kia rốt cuộc phát hiện Nam Cung Mị không yên lòng.

“Làm sao vậy? Thiếu chủ?” Ân Nhược Nhược mở to đôi mắt bị lu mờ vì tình dục che khuất, thế nên mới phát hiện ánh mắt Nam Cung Mị không hề nhìn trên người nàng.

Nàng nghi hoặc nhìn theo ánh mắt Nam Cung Mị , nhìn thấy rõ ràng một thân ảnh xinh đẹp trốn sau rừng cây.

“Nha!” Ân Nhược Nhược hoa dung thất sắc (gương mặt sợ hãi) kinh hô, vội vàng kéo xiêm y, che khuất thân mình gần như lộ ra vỏn vẹn .

Đây không phải là lần đầu tiên nàng cùng Nam Cung Mị hoan ái bên ngoài phòng, nhưng bọn hạ nhân đều biết điều mà tránh đi, bởi vậy nàng cũng không lo lắng cảnh xuân của mình bị lộ ra ngoài, không nghĩ tới hôm nay có người không rõ tên tuổi, ở đúng thời điểm mấu chốt tới đây quấy rầy bọn họ, lại còn không biết tránh ở một bên nhìn lén bao lâu, quả thực chán sống!

“Ngươi là người nào? Thật to gan, dám trốn ở chỗ đó rình coi!” Ân Nhược Nhược phẫn nộ quát mắng.

Hắc Mộc Điệp phục hồi lại tinh thần, đem ánh mắt từ trên người Nam Cung Mị hướng về phía nàng, lập tức đoán ra nữ tử diêm dúa này sẽ là chủ tử tương lai của nàng.

Nàng hít sâu, từ chỗ ẩn thân đi ra.

“Hồi phu nhân, nô tỳ là tỳ nữ mới, mới tới ‘Ma kiếm sơn trang’, còn chưa quen thuộc địa hình, không cẩn thận quấy nhiễu phu nhân, thỉnh phu nhân thứ lỗi.”

Ân Nhược Nhược nguyên bản lửa giận tận trời, nhưng nghe thấy nàng nói trước một câu “Phu nhân,”, sau một câu “Phu nhân”, tâm trạng tràn đầy tức giận lập tức tiêu hơn một nửa.

Tuy rằng nàng biết thân phận mình không có khả năng lên làm “Ma kiếm sơn trang” Thiếu chủ phu nhân chân chính, nhưng mà được một cái tỳ nữ xưng hô phu nhân, vẫn là làm tâm tình nàng sung sướng cực kì.

“Ngươi là tỳ nữ mới tới?” Ngữ khí Ân Nhược Nhược dịu đi rất nhiều.

“Đúng vậy.”

“Lại đây.” Nam Cung Mị bỗng nhiên mở miệng. “Cùng chủ tử nói chuyện lại đứng xa như vậy, trông được sao?”

“Vâng.” Hắc Mộc Điệp mềm mại đáp lời, dưới bốn con mắt chăm chú nhìn, chậm rãi đến gần hai người bọn họ.

Vừa thấy được dung mạo của nàng, mày Ân Nhược Nhược nhanh chóng nhăn lại , nguyên bản hảo tâm tình vì được xưng “Phu nhân” bay sạch không còn một mảnh mà thay vào đó là bản năng báo trước nguy cơ.

“Ta không cần nàng làm tỳ nữ của ta, kêu tổng quản đổi một cái khác đi !” Ân Nhược Nhược kiêu căng la hét.

“Còn muốn đổi?” Nam Cung Mị khơi mào đuôi lông mày, lời nói miễn cưỡng nhắc nhở. “Trong hai tháng vừa rồi, ngươi đã đổi sáu người tỳ nữ rồi.”

“Những tiện tỳ này không có tận tâm hết sức hầu hạ ta, hơn nữa nhấc tay nhấc chân, luôn chọc ta tức giận, ta đương nhiên phải đổi các nàng nha !” Ân Nhược Nhược hợp l‎í hợp tình nói, một chút cũng không nghĩ là do tính tình của nàng quá mức điêu ngoa kiêu căng, luôn vì một chút việc nhỏ đã nổi trận lôi đình.

“Phải không? Vậy ngươi tại sao lại không cần nàng ?”

“Này… Ta…” Ân Nhược Nhược ấp a ấp úng không nói được một lí do hợp lí, đành phải phát cáu gắt giọng: “Mặc kệ đi! Ta không cần nàng làm tỳ nữ của ta !”

Nói chuyện gì buồn cười ? Một cái tỳ nữ so với chính mình còn đẹp hơn, làm sao có thể giữ ở bên người được ? Nếu thiếu chủ di tình đừng luyến (chuyển biến tình cảm ko yêu nàng nữa) thì làm thế nào ? Nàng cũng không phải đứa ngốc!

Lúc trước nàng nghe nói thiếu chủ muốn cưới “Giang Nam đế vương” Phượng Thư Dương nghĩa muội Nguyệt Nga Nhi làm vợ, đã âm thầm lo lắng, sợ rằng chính mình về sau sẽ bị đưa vào lãnh cung, thậm chí là bị Nguyệt Nga Nhi đuổi ra khỏi sơn trang. Sau lại nghe nói Nguyệt Nga Nhi bị nhân nghĩa “Minh vương” Hắc Mộc Dạ cướp đi, nàng còn âm thầm cảm thấy may mắn.

Vốn tưởng rằng không có Nguyệt Nga Nhi, sẽ không có người nào đến tranh đoạt tình cảm cùng nàng, không nghĩ tới bây giờ lại xuất hiện tiểu tỳ nữ xinh đẹp như hoa này!

Không được! Nữ nhân này thật sự quá đẹp, cho dù trên người chỉ mặc một bộ quần áo đơn giản, nhưng cũng dấu không được vẻ mỹ mạo của nàng, nếu nàng hảo hảo mà trang điểm này nọ, không biết dung mạo còn nghiêng nước nghiêng thành đến mức nào ?

Ân Nhược Nhược tràn ngập địch ý trừng mắt nhìn Hắc Mộc Điệp, hạ quyết tâm nhất định phải đem nữ nhân này đuổi ra khỏi sơn trang !

“Ta muốn ngươi đi, có nghe thấy không vậy ?” Nàng trỉ trích nói.

“Phu nhân thật sự không cần ta ?” Hắc Mộc Điệp mang ra vẻ mặt kinh hoảng thần sắc vô thố. “Nhưng mà tiền tổng quản đưa cho ta, ta đã cầm trả tiền thay nương chữa bênh, tất cả đều tiêu hết rồi…”

“Tiêu hết thì tiêu hết, không cần ngươi trả lại, chỉ cần ngươi lập tức rời đi là tốt rồi!” Nàng bất cứ giá nào cũng phải đem tiểu tỳ nữ này tổng ra khỏi cửa!

“Nhưng là…”

“Không có nhưng là ! Ngươi hiện tại lập tức liền cút!” Ân Nhược Nhược mất hết tính nhẫn nại quát mắng.

Hắc Mộc Điệp khó xử cắn thần (môi) cánh hoa, thật sự không muốn rời đi như vậy.

Nói chuyện thật buồn cười ? Nàng thật vất vả mới thuận lợi trà trộn vào “Ma kiếm sơn trang”, làm sao mà cam tâm bị đuổi đi như vậy?

Huống chi, trải qua một trận loạn thất bát táo thế này, khẳng định Nam Cung Mị sẽ khắc sâu bộ dáng của nàng, sau này nếu nàng lấy thân phận gì để tiếp cận hắn, chỉ sợ sẽ bị phát hiện ngay tức khắc.

“Ngươi còn đứng ở trong này làm cái gì ?” Ân Nhược Nhược bất mãn trừng mắt nhìn nàng. “Ngươi không có nghe rõ lời của ta nói sao ? Hay là muốn ta kêu người đem ngươi đuổi ra ngoài mới được ?”

Mắt thấy Ân Nhược Nhược bất cứ giá nào cũng phải đem nàng đuổi ra khỏi cửa, Hắc Mộc Điệp thấy cực buồn bực nhưng cũng đành bất đắc dĩ.

Một tỳ nữ nho nhỏ mà lại kiên trì không đi, chỉ sợ sẽ khiến cho trong lòng Nam Cung Mị sinh nghi ngờ, xem ra tốt nhất nàng lên rời đi trước, sau này tìm biện pháp khác để tiếp cận hắn vậy.

“Nếu phu nhân chán ghét Điệp nhi như vậy, vậy Điệp nhi đi là được.”

Ngay tại lúc Hắc Mộc Điệp xoay người tính rời đi, Nam Cung Mị rốt cục mở miệng.

“Đứng lại.”

Hắc Mộc Điệp dừng bước chân, xoay người lại.

“Thiếu chủ còn có cái gì phân phó?”

“Ta là chủ tử của‘Ma kiếm sơn trang’, ta không muốn ngươi đi, ngươi sẽ không được đi.”

Hắc Mộc Điệp ngẩn người, có điểm không thể tin được trừng lớn mắt.

“Thiếu chủ ý tứ là… Ta có thể lưu lại?”

“Ngươi hoài nghi lời nói của ta ?” Nam Cung Mị chớp mi tà nghễ nhìn nàng.

“Không, Điệp nhi không dám.” Hắc Mộc Điệp lập tức giả bộ sợ hãi cúi đầu, để che dấu đôi mắt tràn ngập kinh hỉ (kinh ngạc + hoan hỉ)  kia của mình.

Thật tốt quá! Nếu Nam Cung Mị đáp ứng để nàng lưu lại, vậy nàng sẽ không tốn tâm tư suy tính lẻn vào “Ma kiếm sơn trang” lần nữa thế nà.

“Thiếu chủ, ta đã nói ta không muốn nàng làm tỳ nữ của ta!” Ân Nhược Nhược vừa vội vừa tức kháng nghị.

Nam Cung Mị liếc liếc mắt nhìn nàng một cái, thản nhiên nói: “Ta biết, ta sẽ phân phó tổng quản thay ngươi tìm một tỳ nữ khác vứa í hơn.”

“Một khi đã như vậy, thiếu chủ còn lưu nàng lại đây làm gì?” Ân Nhược Nhược nhíu mày, đáy lòng đột nhiên hiện lên một cỗ dự cảm bất hảo.

“Ta muốn nàng hầu hạ bên cạnh ta, làm tỳ nữ bên người của ta.”

“Cái gì?!”

Nam Cung Mị không biểu hiện kinh ngạc của  Ân Nhược Nhược, liền quay đầu đối Hắc Mộc Điệp nói: “Nàng không phải thê tử của ta, ta cũng chưa có lấy vợ, sau này ngươi cứ gọi  nàng ân cô nương là được rồi.”

“Vâng.” Hắc Mộc Điệp thuận theo gật gật đầu.

Ân Nhược Nhược sắc mặt bỗng nhiên trở nên cực kì khó coi. Nàng cảm thấy, Nam Cung Mị giống như đang cố í ở trước mặt tiểu tỳ nữ làm nàng khó xử!

Nàng áp chế tức giận, cười một cách cưng ngắc, nói: “Thiếu chủ, ta nghĩ hay là đừng phiền toái tổng quản thay ta tìm người nữa, ta dùng tỳ nữ này là được rồi.”

Sở dĩ nàng nguyện í thoả hiệp, thứ nhất là không muốn nữ tử xinh đpẹ này trở thành tỳ nữ bên người thiếu chủ; Thứ hai là sau khi nữ nhân này về dưới tay nàng quản lí, nàng sẽ đóng cửa lại hảo hảo mà giáo huấn nàng ta !

Ân Nhược Nhược nguyên bản nghĩ rằng bằng Nam Cung Mị sự sủng ái mà Nam Cung Mị ngày thường đối nàng, nhất định sẽ đáp ứng yêu cầu của nàng, không nghĩ tới hắn lại không chút do dự cự tuyệt!

“Không, ta muốn nàng làm tỳ nữ bên người của ta.”

“Thiếu chủ!” Ân Nhược Nhược kiềm chế tức giận, không thuận theo hờn dỗi.

“Đừng nữa nói, chuyện này liền quyết định như vậy đi.”

Nghe ngữ khí Nam Cung Mị í bảo không được xía vào, lại nhìn Ân Nhược Nhược vẻ mặt tức giận không cam lòng, trong lòng Hắc Mộc Điệp có một loại khí khoái cảm.

Nhưng mà… Tuy rằng nàng có thể tiếp cận Nam Cung Mị thành công, là một chuyện rất đáng giá cao hứng, nhưng nàng cảm thấy mọi chuyện thật là thuận theo í muốn quá dễ dàng nên trong lòng không khỏi lo lắng, cái này giống như sự yên tĩnh ngắn ngủi trước khi cơn bão kéo đến…

***

Sau khi thuận lợi trà trộn vào làm tỳ nữ trong “Ma Kiếm Sơn Trang”  thành công, Hắc Mộc Điệp tính lấy cớ “Vừa mới vào sơn trang, chưa rõ ràng phương hướng trong sơn trang” , ở trong sơn trang tự do đi lại thám thính, làm quen một chút địa hình.

Nhưng mà, nàng còn chưa kịp áp dụng hành động gì, Nam Cung Mị lại đột nhiên phái người tới truyền lời, muốn nàng lập tức đến thư phòng gặp hắn.

Không biết hắn tìm nàng có chuyện gì? Hắn sẽ không ngay cả thời gian cho nàng nghỉ cũng không có, lập tức sẽ sai nàng đi làm việc ?

Hắc Mộc Điệp có chút nghi hoặc, đi theo người dẫn đường tới phía ngoài thư phòng. Chỉ tưởng tượng đến Nam Cung Mị đang chờ nàng ngay tại bên trong, tim của nàng liền không thể khống chế tốc độ đập.

Thật là! Nàng đến đây là thay đại ca điều tra tin tức, tại sao lại có thể bị Nam Cung Mị ảnh hưởng dễ dàng như thế chứ ? Như vậy chắc chắn sẽ hỏng việc !

Hắc Mộc Điệp đứng mãi nhắc đi nhắc lại mục đích chính yếu mà nàng tới đây là việc là gì, sau đó mới đưa tay gõ nhẹ cánh cửa thư phòng.

“Người nào?” tiếng nói trầm thấp của Nam Cung Mị từ bên trong truyền đi ra.

“Là ta, Điệp nhi.”

“Tiến vào đi .”

“Vâng.”

Hắc Mộc Điệp hít sâu một hơi, sau đó nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra. Nhưng mà, nàng mới tiến vào thư phòng một bước, đoi mắt nhìn về phía Nam Cung Mị, những chuẩn bị tâm lí từ trước đều trở thành uổng phí.

Lúc trước, nàng đã từng thấy ngôn hành cùng vẻ mặt của hai nữ nhân trong cửa hàng phục trang đối với Nam Cung Mị thế nào, nàng còn từng cực kì không thích vẻ mặt đó, thậm chí còn thực cố gắng suy nghĩ kháng cự mị lực của Nam Cung Mị, nhưng mà hiện tại nàng không thể không thừa nhận, hắn thật là cái nam tử dễ dàng dụ hoặc nữ tử rơi vào lưới tính của hắn.

Nàng phải thật cẩn thận thật cẩn thận mới được, miễn cho còn chưa điều tra được cái gì cho ca ca, thì bản thân mình đã mất tâm, rớt hồn…

Trong lúc Hắc Mộc Điệp đang cố gắng kháng cự mị lực của Nam Cung Mị, Nam Cung Mị cũng đang đánh giá nàng, trong đôi mắt đen sâu không lường được kia có một chút suy nghĩ sâu xa.

Không biết vì sao, nữ nhân này làm cho hắn có loại cảm giác như đã từng quen biết, giống như hắn từng ở một thời điểm nào đó, một cái địa phương nào đó gặp qua nàng.

Hắn nhìn nàng không chớp mắt, cố gắng lục lại hình dáng của nàng trong trí nhớ, nhưng nghĩ mãi mà cũng không ra mình gặp tiểu tỳ nữ xinh đẹp này lúc nào, là hắn đã quá đa nghi sao ?

“Lại đây.” Hắn mở miệng kêu.

Nghe mệnh lệnh của hắn, đáy lòng Hắc Mộc Điệp sinh ra một loại kháng cự cảm giác, làm nàng có chút do dự không tiến lên.

Chỉ là đứng cách xa hắn như vậy, nàng đã khó kháng cự được mị lực của hắn, nếu tới gần hắn quá mức, chỉ sợ không quản được tâm tư của bản thân mình !

“Lại đây, đừng để ta phải nói lại lần thứ hai.” Nam Cung Mị nhíu mày, đối với của sự chần chờ nàng có chút bất mãn.

Ngữ khí mang theo cảnh cáo của hắn làm cho Hắc Mộc Điệp đột nhiên hoàn hồn, lúc này mới nhớ tới thân phận của nàng bây giờ là tỳ nữ,làm sao lại không nghe theo phân phó của chủ tử được?

“Vâng.” Nàng điềm đạm cúi đầu, đi đến trước mặt Nam Cung Mị. “Chủ tử có gì phân phó? Điệp nhi nhất định làm tốt hết sức.”

Nam Cung Mị nhìn nàng chằm chằm không chớp mắt lấy một giây nào, nói: “Ngẩng đầu lên.”

Hắc Mộc Điệp thuận í nghe theo, mà nàng vừa mơi ngẩng đầu lên, liền thấy gương mặt hắn gần ngay trước mặt, khuôn mặt tuấn mĩ kia cùng đôi mắt sâu không lường được, làm nàng không thể khắc chế mặt đỏ tim đập.

“Ngươi là người nào?”

Nam Cung Mị tiếng nói mềm nhẹ dị thường, nhưng Hắc Mộc Điệp nghe lại cảm thấy kinh hãi không thôi, nguyển bản cảm giác tim đập thình thịch đều bị bản năng phòng bị thay thế tất.

Hắn vì sao lại hỏi như vậy? Chẳng lẽ hắn phát hiện ra cái gì không thích hợp? Hay là… hắn nhận ra nàng?

Không! Không có khả năng! Hắn căn bản không biết nàng, hơn nữa cách ăn mặc của nàng cùng với mấy tháng trước gặp hắn là hoàn toàn bất đồng, một người là thiên kim quần áo hoa lệ, một người là giả dạng tỳ nữ ăn mặc đơn giản, nàng không tin Nam Cung Mị có thể nhận ra nàng.

“Ta là Điệp nhi nha!” Nàng cố ý giả bộ vẻ mặt vô tội cùng đơn thuần.

“Ta hỏi là… lai lịch của ngươi như thế nào?” Nam Cung Mị trực tiếp làm sáng tỏ.

Hắc Mộc Điệp khẽ rùng mình, nàng biết Nam Cung Mị nổi lên lòng nghi ngờ đối với nàng, nàng phải phải cẩn thận ứng đối, không để cho hắn có cảm giác kỳ quái.

“Điệp nhi chỉ là một người bình thường mà thôi, là một tiểu tỳ nữ gia cnảh nghèo khổ a! Chủ tử vì sao lại hỏi như vậy?” Nàng giả bộ khó hiểu hỏi.

“Bởi vì ngươi chẳng giống tỳ nữ bình thường chút nào cả.” Nam Cung Mị nhìn thẳng vào mắt của nàng, giống như muốn nhìn sâu trong nội tâm của nàng, muốn nhìn thấu hết thảy tâm tư nàng.

Tuy rằng nàng mặc bộ quần áo bằng vải thô đơn giản, nhưng mà khí chất toát ra từ con người nàng thật sự không giống với nữ nhi con nhà nghèo từ bé đã giống khốn khổ. Hơn nữa, con ngươi của nàng quá mức tinh xán linh động, còn có…

Hắn bỗng nhiên vươn tay, vuốt ve hai má của nàng, đôi má mềm mại mịn màng không tỳ vết, một chút cũng không giống nữ tử nhiều năm chịu cảnh cuộc sống khốn khó.

“Thiếu… Thiếu chủ làm sao vậy…” Hắc Mộc Điệp không dự đoạn được hành động đường đột như thế của hắn, trong khoảng thời gian ngắn khó có thể lí giải hết tại sao.

“Làm sao là làm sao ?”

“Thiếu, thiếu chủ thỉnh tự trọng…” Hắc Mộc Điệp lắp bắp nói.

Tự trọng? Nam Cung Mị cười nhạo một tiếng, như là nghe thấy chuyện khiến thiên hạ chê cười. Hắn chẳng những không thu tay về, đại chưởng thậm chí còn từ trên gương mặt mịn màng của nàng chậm rãi trượt xuống cổ của nàng.

Cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay của hắn, Hắc Mộc Điệp thiếu chút nữa nhịn không được phát ra một tiếng thở dài khoan khoái. Nhưng mà, ngay lúc sau đó, bàn tay to của hắn không hề báo trước nắm chặt cổ của nàng, lực đạo to lớn như vậy tuỳ thời có thể làm đứt đoạn kinh mạch của nàng!

Hắc Mộc Điệp một tiếng kinh suyễn (có lẽ là kinh ngạc + ngộp thở ?!), ngạc nhiên trừng lớn mắt.

Hắn vì sao lại bóp cổ của nàng ? Chẳng lẽ… Hắn muốn giết nàng?

“Ta mặc kệ thân thế của ngươi như thế nào, nhưng nếu ngươi làm ra hành động không khôn ngoan mà chọc giận ta, ta sẽ không tha thứ cho ngươi, biết chưa?” Nam Cung Mị lấy thanh âm ôn nhu nhất phun ra một câu uy hiếp chí mạng.

Hắc Mộc Điệp cổ họng bị hắn bóp chặt, ngạt thở không thể trả lời câu hỏi của hắn, nước mắt đã tràn đầy trên khoe mắt như trực trào ra.

Ngay tại thời điểm nàng nghĩ Nam Cung Mị đang thật sự muốn giết chết nàng, hắn lại đột nhiên buông tay. Nhưng mà, nàng còn không kịp hít thở không khí, khuôn mặt tuấn tú của hắn liền gần sát bên cạnh.

Nàng hô nhỏ một tiếng, bản năng muốn né tránh, nhưng Nam Cung Mị lại nắm chặt đằng sau cổ nàng, không cho nàng trốn thoát, mà đôi môi nóng rực của hắn cũng chuẩn xác áp chết đôi môi đỏ mọng của nàng, thừa dịp nàng mở miệng kinh hô, càng tiến thêm một bước xâm lược vào khoang miệng của nàng.

Trong lúc nhất thời kinh ngạc Hắc Mộc Điệp không thể phản ứng được cái gì, nàng chưa bao giừo nghĩ tới hắn lại có những hành động như vậy !

Đối mặt với sự cưỡng hãn chiếm đoạt của hắn, tuy rằng nàng biết nàng cần phải kháng cự, nhưng mà hắn quá rõ ràng làm thế nào để mê hoặc một tiểu nữ tử, cho nên nàng căn bản không phải đối thủ của hắn !

Lí trí bạc nhược của nàng không địch nổi với tốc độ trầm

luân, thậm chí dưới hơi thở nóng rực của hắn còn tiêu thất tán loạn…

Nam Cung Mị nhấm nháp những gì ngọt nhất của nàng, chỉ đến lúc nàng không thể thở nổi nữa, hắn mới buông nàng ra.

“Ngươi thực ngọt, làm cho người ta không thể chỉ lướt qua, bằng vào điểm này, cho dù ngươi có mang theo dụng í gì đến, ta cũng sẽ lưu ngươi tại bên người.”

Nghe lời nói của hắn, Nguyên bản Hắc Mộc Điệp đang lúc í loạn tình mể mới thanh tỉnh lại. Nghĩ tới vừa rồi nàng sa voà trong nụ hôn của hắn, thậm chí còn không nhịn được mà đáp lại hắn, khuôn mặt xinh đẹp của nàng trong nháy mắt liền đỏ bừng.

Nàng vừa thẹn vừa quẫn thối lui, nhưng bởi vì quá mức nóng vội bối rối, cho nên cước bộ có chút lảo đảo.

“Cẩn thận, đừng để ngã bị thương.” Nam Cung Mị đúng lúc đỡ lấy nàng, giải cứu việc nàng có khả năng sẽ ngã xuống đất chật vật.

Nghe hắn mềm nhẹ dặn dò, làm tim Hắc Mộc Điệp  bỗng nhiên đập liên hồi, nàng cũng biết, mình mà đối đầu với hắn chắn chắn không có nửa phần thắng. Bởi vì chỉ một câu thuận miệng của hắn, một hành động tuỳ tiện của hắn, đều có thể dễ dàng tác động vào lòng của nàng.

Ánh mắt Nam Cung Mị dừng ở khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng của nàng, trên gương mặt tuấn mị thoáng chút mỉm cười, như là thực vừa lòng với phản ứng mê loạn của nàng.

“Tốt lắm, đi xuống đi! Có việc gì ta sẽ gọi ngươi.”

Lời nói của hắn giống như một lệnh đặc xá, làm Hắc Mộc Điệp đánh một hơi thở dài nhẹ nhõm thật to.

“Vậy Điệp nhi trước tiên lui xuống.”

Nàng vội vàng chạy khỏi thư phòng giống như chạy nạn, cả người hư nhuyễn vô lực dựa vào cột trụ bên ngoài hành lang thở gấp, bất giác bàn tay đưa lên sờ sờ đôi môi đỏ mọng vừa bị nhấm nháp.

Hồi tưởng lại vừa rồi Nam Cung Mị đã hôn nàng cuồng nhiệt mãnh liệt như thế nào, tim Hắc Mộc Điệp đạp như trống trận, thật lâu sau vẫn chưa thể bình phục…

<<<Chương 2                                                  Chương 4>>>

3 thoughts on “[Tà Vương] – Chương 3

  1. xumuoi304 nói:

    hix ta ngậm ngùi giựt phong bì a
    trùi mị ca có ‘ thực lực ‘ làm ‘ điên đảo ‘ dữ zi sao

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s