[Tà Vương] – Chương 7


Chương 7

Edit+beta: Đình Công Hội

_____________________________________________________________________________________________________________________________________________________________________________________

Chính giữa buổi trưa.

Hắc Mộc Điệp cẩn thận trốn trong một lùm cây um tùm, lo lắng nhìn ra ngoài đại môn.

Giữa đại môn của Ma kiếm sơn trang, trên một cây gỗ cao, là một thân ảnh bị buộc chặt, người đó không ai khác chính là Nguyệt Nga Nhi.

 “

“Tên Nam Cung Mị chết tiệt, hắn dám đối xử với đại tẩu như thế, chẳng biết thương hoa tiếc ngọc là gì cả !”

Hắc Mộc Điệp âm thầm mắng hắn, đồng thời trong lòng cũng không khỏi lo lắng thân thể đại tẩu mảnh mai như vậy chẳng biết có chịu được không ?

Từ hành động của Nam Cung Mị, nàng có thể đoán được đại ca sẽ sớm tới cứu đại tẩu ngay thôi.

“Chết tiệt thật, bây giờ phải là sao cơ chứ ?” Hắc Mộc Điệp sầu lo nhăn lại mi tâm (>”<).

Nàng đang tính tim cách dẫn Nam Cung Mị đi chỗ khác, sau đó thừa cơ giải cứu Nguyệt Nga Nhi, nhưng đợi mãi cũng không thấy cơ hội, chỉ có thể đứng một bên lo lắng suông.

Nếu đại ca thấy nữ nhân yêu dấu của mình bị đối xử thế này, nhất định sẽ tức giận phát cuồng, mà nê‎ú đại ca cùng Nam Cung Mị nhảy vào đánh nhau, Nam Cung Mị lại có đại tẩu là con tin, chỉ sợ đại ca không chiếm được nửa phần lợi nha !

Trong lòng Hắc Mộc Điệp nóng như lửa đốt, lúc nàng đang lo lắng giống như con kiến chạy trong chảo nóng, đột nhiên nghe thấy thanh âm tức giận của đại ca vang lên…

“Nga Nhi! Đáng chết! Tên Nam Cung Mị hỗn đản kia dám đỗi xử với ngươi như vậy!” Mắt thấy “cả thiên hạ” của mình bị trói, Hắc Mộc Dạ quả thực đau lòng muốn phát cuồng.

Hắn định bay lên cởi trói cho nàng, thì Nam Cung Mị bỗng xuất hiện. Khoé miệng hắn mỉm cười sâu xa khó hiểu, thong dong đi đến bên cạnh Nguyệt Nga Nhi.

 Không ngờ Minh Vương lừng lẫy thiên hạ, hôm nay lại đại giá Ma Kiếm Sơn Trang của tại hạ, thật vinh hạnh!”

“Nam Cung Mị, ngươi thực đáng chết!” Hắc Mộc Dạ nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Nam Cung Mị, trong lòng chỉ có một í nghĩ duy nhất là đem tên hỗn đản này băm thây vạn đoạn!

Người này chính là mơ ước đầu tiên của Nguyệt Nga Nhi, là kẻ muốn lấy nàng làm vợ, giờ lại đem nàng buộc chặt trên cây.Nhìn thê tử bị người đối đãi như vậy, máu nóng trong cơ thể hắn bắt đầu rục rịch.

Đối mặt với sự giận dữ của Hắc Mộc Dạ, Nam Cung Mị một chút cũng không sợ hãi, thậm chí bình thản lấy trong túi áo một viên thuốc, bắt buộc Nguyệt Nga Nhi nuốt đi xuống.

“Ngươi – đáng chết! Ngươi cho nàng ăn cái gì?” Hắc Mộc Dạ sắc mặt đột nhiên biến, lo lắng nhìn Nguyệt Nga Nhi.

Nam Cung Mị cúi đầu cười, trên khuôn mặt đầy sự đắc ý.

” Nhìn khắp thiên hạ, người duy nhất làm cho Minh Vương biến sắc, chỉ có thể là Nguyệt Nga Nhi” hắn nhàn nhạt trả lời

“Ngươi rốt cuộc cho nàng ăn cái gì?” Hắc Mộc Dạ căn bản mặc kệ hắn trêu chọc, giờ phút này hắn lo nhất chính là thứ mà Nha Nhi vừa nuốt.

” Đây là độc dược của Ma Kiếm Sơn Trang luyện ra, là thứ được luyện từ nhiều loại độc trùng, độc dược khác nhau, trên đời tuyệt vô cận hữu, cho dù ngươi có bản lĩnh lợi hại, nhưng không thể tìm ra cách điều phối chế thuốc giải, thuốc giải chỉ mình ta có…

Hắc Mộc Dạ nheo lại con ngươi đen, trực tiếp hỏi:“Ngươi có điều kiện gì? Nói đi!” Nếu Nam Cung Mị đã đem loại thuốc đó cho Nha Nhi ăn, thì chắc chắn mục tiêu của Nam Cung Mị chính là hắn.

Quả nhiên, vừa nghe gặp Hắc Mộc Dạ nói như vậy, Nam Cung Mị giơ lên một nụ cười đắc ý:“Hảo, ngươi đã sảng khoái như thế, ta cũng không khách khí. Muốn thuốc giải? lấy Huyền Minh Thành trao đổi!”

Huyền minh thành”?!

Vừa nghe thấy lời Nam Cung Mị nói, Hắc Mộc Điệp thiếu chút nữa kinh hô thành tiếng.

Nàng không thể nào lường trước được, dã tâm Nam Cung Mị có thể lớn như vậy, mở miệng ngay tiếng đầu tiên đã đòi “Huyền minh thành”!

Chuyện này phải làm sao bây giờ ? Một bên là thê tử yêu dấu, một bên là “Huyền minh thành” – sự nghiệp cả đời, đại ca sẽ quyết định thế nào đây ?

Nam Cung Mị nhìn Hắc Mộc Dạ, trên mặt mỉm cười thắng lợi. Hắn có thể khẳng định chắc chắn một điều, Hắc Mộc Dạ nhất định sẽ đáp ứng điều kiện mà hắn đưa ra.

“Ngươi có thể đem thê tử của ngươi về, mà ta bị ngươi lấy mất thê tử cũng được bồi thương, như vậy thì cả hai chúng ta huề nhau, không ai phải mệt mỏi, ta nói đúng không ?”

“Ngươi…” Hắc Mộc Dạ phẫn nộ nắm chặt quyền đầu (bàn tay nắm thành nắm đấm). “Ngươi chẳng lẽ không sợ ta giết ngươi?”

“Giết ta?” Nam Cung Mị cười nhạo một tiếng, giống như nghe thấy chuyện vơ vẩn gì đó. “Điều kiện của ta còn chưa nói xong đâu!”

“Ngươi… ngươi còn có điều kiện gì nữa?” Hắc Mộc Dạ nghiến răng nghiến lợi hỏi.

Nếu không phải thê tử yêu dấu của hắn vẫn còn ở trong tay người ta, hắn làm sao có đủ kiên nhẫn mà đứng đây nghe người nói thế này chứ ?

“Rất đơn giản.” Nam Cung Mị từ trong người lấy ra một cái bình sứ khác, nét mặt lộ ra chút í cười khó hiểu. “Trừ bỏ giao ra ‘Huyền minh thành’, ngươi còn phải ăn cả cái này nữa.”.

“Đó là cái gì?” Hắc Mộc Dạ nheo con ngươi đen lại, phòng bị hỏi.

“Yên tâm, cái này không phải độc dược, không lấy được mạng ngươi. Cái này chẳng qua là làm khí huyết của những ngươi luyện vọ bị cản trở lại, mỗi lần thi triển khí lực sẽ chỉ sử dụng được một nửa phần công lực thôi.”

Cái gì?! Chỉ còn một nửa phần công lực?

Hắc Mộc Điệp kinh ngạc trừng lớn mắt, trong lòng nàng tức giận cùng khiếp sợ đồng thời đan xen

Rất ti bỉ ! TẠi sao tên Nam Cung Mị đó có thể đưa ra lạo điều kiện như thế được ? Hắn ta đúng là được một tấc lại muốn tiến một thước (được voi đòi tiên),  khinh người quá đáng!

Hắc Mộc Điệp phẫn nộ tưởng lao ra đi, nhưng miễn cưỡng khắc chế trụ.

Tuy rằng nàng tức giận, nhưng cũng không để mất đi lí trí, nàng biết rõ nếu để cho Nam Cung Mị biết được thân phận thật của nàng, chỉ sợ đối với tình cảnh của đại ca càng thêm bất lợi, bởi vị nàng cũng chỉ có thể kiềm chế lửa giận, tiếp tục ngồi yên tại chỗ.

“Chỉ cần ngươi chịu đáp ứng hai điều kiện này của ta, ta sẽ cho nàng ăn giải dược ngay lập tức.” Nếu Hắc Mộc Dạ cuồng nộ tức giận, thì Nam Cung Mị thì nhạn hạ tao nhã như vương gia qu‎í tộc.

“Không! Không cần! Đừng đáp ứng hắn!” Nguyệt Nga Nhi nóng vội nói với Hắc Mộc Dạ, nàng chỉ lo hắn đáp ứng Nam Cung Mị.

“Thế nào? Quyết định nhanh một chút.” Nam Cung Mị ra tiếng thúc giục.

Hắc Mộc Dạ lo lắng nhìn Nguyệt Nga Nhi, cắn răng nói: “Đưa bình sứ trong tay ngươi đây, đưa giải dược cho nàng.”

Tuy rằng hắn không muốn bị Nam Cung Mị uy hiếp, nhưng hắn lại càng không muốn bị thể tử yêu dấu chịu thương tổn gì cả, bởi vậy,hắn không còn bất kì sự lựa chọn nào khác.

“Hảo! Thật là sảng khoái, thật không hổ là ‘Minh vương’!”

Nam Cung Mị cười một cách thắng lợi, phái một tên hộ vệ đem bình sứ đưa cho Hắc Mộc Dạ, đến khi tận mắt nhìn thấy Hắc Mộc Dạ ngửa cổ nuốt xuống một viên thuốc, hắn mới đưa giải dược vào trong miệng Nguyện Nga Nhi.

“Ha ha, quả nhiên vẫn là anh hùng khó qua ải mỹ nhân !”

Nam Cung Mị đắc ý cất tiếng cười to, bởi vì hắn đang đắm chìm bên trong thắng lợi, nên không phát hiện một đôi mắt phẫn nộ, trừng mắt nhìn thẳng vào hắn.

“Đáng giận!” Hắc Mộc Điệp mắng nhỏ một tiếng, gần như nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Nam Cung Mị, vẻ mặt đắc í tươi cười của của hắn quả thực cực kì chướng mắt !

Dưới đáy lòng nàng âm thầm thề, nhất đinh phải nghĩ cách đem “Huyền minh thành” lấy trở về thay đại ca, bằng không nàng chẳng khác gì có nhà mà không thể về, phải làm một tỳ nữ cả đời ở cạnh Nam Cung Mị ?

Nàng căm giận bất bình lại trừng mắt nhìn Nam Cung Mị một hồi lâu sau, mới đưa mắt nhìn về phía đại ca cùng Nguyệt Nga Nhi. Nhìn bóng dáng họ cùng nhau rời đi, trong lòng Hắc Mộc Điệp bỗng cảm động vô hạn.

Kỳ thật từ lúc Nam Cung Mị đưa ra hai cái điều kiện kia, nàng cũng đã đoán được đại ca nhất định sẽ đáp ứng, bởi vì hắn rất yêu Nguyệt Nga Nhi nha !

Hắc Mộc Điệp khẽ thở dài, ánh mắt lại nhìn về phía Nam Cung Mị một lần nữa.

Nhìn thân hình tuấn dật của hắn, bỗng nhiên nàng cảm thấy cực kì buồn bực, ngực giống như bị ai đè cả một khổi đá lên, cảm giác khó chịu làm nàng không thở nổi…

***

Ánh mặt trời nhu hoà, đuổi đi màn đêm tối tăm.

Trong rừng hoa của “Ma Kiếm Sơn Trang”, có một thân hình nhỏ xinh vô thanh vô tức ngồi dưới tàng cây, người kia chính là Hắc Mộc Điệp.’

Không phảu vì nàng ăn no ngủ đủ, cho nên mới thức dậy sớm, mà là nàng không thể nào ngủ được.

Ban đêm ngày hôm qua, nàng nằm ở trên giường, nhưng trằn trọc không thể ngủ được, cho dù nàng cố gắng không suy nghĩ ép bản thân phải đi ngủ, nhưng đầu óc nàng như muốn chống đối vậy, một đống suy nghĩ hỗn loạn chạy qua chạy lại, làm phiền nàng không thể ngủ nổi.

Tình yêu chân thành mà tha thiết của Đại ca cùng Nguyệt Nga Nhi , thật sự là gây cho nàng ấn tượng quá lớn, rung động quá mãnh liệt, cảm động quá sâu sắc !

“Huyền minh thành” là một đại gia đình mà tự tay đại ca sáng lập, mà công lực đại ca dầy công luyện tập, nay vì một Nguyệt Nga Nhi mà tất cả đèu bỏ qua, tình yêu phải sâu đậm bao nhiêu mới có thể làm được !

Nàng không oán trách đại ca một chút nào cả, bởi bì nàng có thể cảm nhận được, đối với đại ca mà nói, Nguyệt Nga Nhi đều quan trọng hơn so với tất cả những thứ khác!

Đem một người khác coi trọng hơn tính mạng của bản thân mình hay bất cứ thứ gì khác, cho dù là đối phương muốn hắn từ bỏ tất cả, hắn cũng tuyết đối không chần chừ chấp nhận.

Nhưng mà… Đại ca mang theo Nguyệt Nga Nhi rời khỏi “Huyền minh thành”, không biết ở chỗ nào ? Không biết hia người bọn họ sống tiếp ra sao ?

Hắc Mộc Điệp nghĩ nghĩ, không khỏi âm thầm thởi dài.

Cũng không phải chỉ vì chuyện của đại ca và đại tẩu mà thở dài, nàng tin tưởng hai người bọn họ dù đi tới nơi nào, nhất định sẽ sống bên nhau hạnh phúc, bởi vì tình yêu của bọn họ quá sâu sắc quá kiên định.

SỞ dĩ nàng thở dài, chính là suy nghĩ… Bản thân nàng nên làm gì bây giờ ? Từ giời trở đi, nàng biết đi đâu về đâu đây?

Tuy rằng nàng rất tức giận, cũng đã từng muốn thay đại ca lấy lại “Huyền Minh Thành”, nhưng mà khi bình tĩnh suy nghĩ lại, bằng vào năng lực của bản thân nàng, căn bản là không có khả năng ! (Mỹ nhân kế a~ Chị ngốc quá vậy hắc hắc…..)

Vài lần đối phó với Nam Cung Mị, nàng đã biết rõ, bản thân nàng không phải đối thủ của hắn. Ở trước mặt hắn, nàng luôn ở thế hạ phòn, chỉ sợ nàng còn chưa đòi lại được “Huyền Minh Thành” cho đại ca, thì cả người đã cam tâm tình nguyện dâng cho hắn !

Có lẽ, rời khỏi “Ma Kiếm Sơn Trang”, đối với nàng mới là cách tốt nhất.

Nhưng là, nếu phải đi, nàng biết đi đến nơi nào ? “Huyền minh thành” đã thuộc quyền sở hữu của Nam Cung Mị, nàng căn bản không còn nhà để về nha !

Rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ đây ?

“Ai…” Hắc Mộc Điệp nhịn không được lại thở dài một hơi.

Vô luận như thế nào, nàng vẫn là nên đi, ở lại nơi này không còn tác dụng gì nữa rồi, nhưng mà… vì sao trong lòng nàng lại do dự như thế, vì sao nàng không thừa dịp đem khuya mọi người đều ngủ say mà rời đi?

Đáp án kỳ thật quá rõ ràng…

Là vì Nam Cung Mị!

Cho dù nàng đã dùng đủ mọi cách để không muốn tin, nhưng nàng động tâm với Nam Cung Mị vẫn là sự thật, nàng bởi vì hắn mà do dự không muốn  rời khỏi “Ma kiếm sơn trang” cũng là sự thật.

Nhưng mà, cho dù nàng có lưu lại thì làm sao? Nàng cũng khôgn tính làm tỳ nữ cả đời !

Nhưng mà, nếu không làm tỳ nữ, nàng biết dùng thân phận gì để ở lại đây ? Lại càng không thể nói ra thân phận thật sự của nàng được ?!

“Làm thế nào mới tốt đây ?” Hắc Mộc Điệp nhíu lại mi tâm. Sống hơn mười tám năm, nàng chưa bao giời khó xử như bây giờ.

Một lúc sau, nàng bỗng nhiên nghe thấy tiếng vó ngựa.

Hắc Mộc Điệp kinh ngạc ngẩng đầu lên, chỉ thấy tên nam nhân đang làm nỗi lòng nàng lung tung, ngồi trên một con tuấn mã cao lớn, chậm rãi hướng phía nàng đi đến.

Nàng kinh ngạc nhìn hắn, tinh thần đột nhiên có chút hoảng hốt, giống như tình cảnh bọn họ gặp nhau lần đầu tiên ở chợ.

Hắn lúc đó, cũng là cưới trên con tuấn mã này, xuất hiện trong đám người ồn ào, gương mặt tuấn mỹ vô trù kia, thần sắc nghênh ngang tự đắc, thân ảnh hiên ngang cao ngất, chẳng những dễ dàng thu hút được tầm mắt của nàng, cũng thu hút được toàn bộ lực chú í của nàng.

Có lẽ bắt đầu từ một khắc đó, hình bóng tướng mạo của hắn đã khắc sâu vào đáy lòng nàng, cho nên nàng mới thuỷ chung không quên được hắn, cũng vì lẽ đó mà nàng dựa vào lí do thay đại ca thám thính tin tức, mà tiếp cận “Ma kiếm sơn trang”, tiếp cận hắn …

Tại thời điểm Hắc Mộc Điệp đang kinh ngạc, con ngươi đen của Nam Cung Mị vẫn dán chặt trên người nàng.

Đôi mắt nhu tình của nàng, giống như một làn gió xuân ấm áp, từ từ chậm rãi tiến vào trong lòng hắn, làm hắn đột nhiên rất muốn đem nàng ôm thật chặt vào lòng.

Vì sao tiểu tỳ nữ này, lại làm cho hắn có những cảm xúc như vậy ?

Những năm gần đây, Ân Nhược Nhược là thị thiếp của hắn đều đem hết mọi chiêu thức ra hầu hạ hắn, chỉ vì muốn hắn có thế yêu nàng, nhưng mà, cho đến tận bây giờ nàng ta vẫn chưa thành công.

Nhưng mà tiểu tỳ nữ này không như thế, nàng tuyệt đối không có trăm phương ngàn kế lấy lòng hắn, hay hầu hạ hắn, thậm chí vẻ mặt luôn hoảng hốt muốn chạy trốn khỏi hắn. Mà hắn lại luôn không tự chủ được muốn vui đùa với nàng, muốn trêu chọc nàng, thậm chí còn muốn hoàn toàn có được nàng.

Tại sao lạ có thể như vậy ?

Nam Cung Mị ngắm nhìn tiểu nữ nhân trước mặt không chớp mắt,  vẻ mặt có chút đăm chiêu. Trong chốc lát, hắn thúc ngựa chậm rãi đến gần nàng, khi đi đến bên cạnh nàng, bỗng nhiên dang tay ôm thân hình nhẹ nhàng của nàng kéo lên ngựa.

“Nha…” Hắc Mộc Điệp hô nhỏ một tiếng, bị hành động thình lình của hắn làm cho hoảng sợ, sau khi lấy lại tinh thần, thân hình của nàng sớm đã an toạ trong lòng của hắn.

Thân hình hai người dựa vào với nhau một cách chặt chẽ, làm cho nàng không khỏi mặt đỏ tim đập …

Nam Cung Mị ôm lấy nàng, trong ngực lan tràn một loại cảm xúc thoả mãn, tầm mắt hắn nhìn từ đôi lông mi cong vút cùng đôi mắt sáng của nàng, đến hai gò má mịn màng đỏ hồng, sau đó chậm rãi chuyển xuống đôi môi đỏ mọng của nàng.

Đôi môi cánh hoa đỏ hồng căng mọng, như một loại quả làm mê lòng người, ánh mắt Nam Cung Mị bông nhiên trở nên thâm trầm, hắn nhịn không được cúi người hôn vào đôi môi nàng.

Nụ hôn này không giống những nụ hôn trần ngập cưỡng đoạt cùng kích cuồng như những lần trước, lần này hắn hôn nàng ôn nhu mà triền miên, cơ hồ đem cả người Hắc Mộc Điệp mềm ra như nước \…

Nụ hôn dài kết thúc lưu luyến, hơi thở Hắc Mộc Điệp sớm hỗn loạn, tâm hồn mê say.

Nhìn gương mặt tuấn mỹ của hắn, nàng không khỏi hoài nghi giờ phút này có phải một giấc mộng hay không ! Nếu không tại sao hắn lại ôn nhu như vậy ?

Ai… Nếu đây quả đúng là giấc mộng, nàng thật hy vọng sẽ không bao giờ tỉnh dậy nữa…

Ngay tại lúc Hắc Mộc Điệp còn đang thẫn thờ nghĩ như vậy, Nam Cung Mị đã thúc ngữa ra khỏi cổng “Ma Kiếm Sơn Trang”.

Ước chừng thời gian qua nửa nén hương, Hắc Mộc Điệp rốt cục nhịn không được mở miệng hỏi : “Thiếu chủ tính mang Điệp nhi đi đâu vậy ?”

“Đi thăm thú tân lãnh địa của ta !” Nam Cung Mị hăng hái trả lời.

Tân lãnh địa ? Hắc Mộc Điệp có chút kinh ngạc giật mình.

Hắn nói… Chẳng lẽ là “Huyền minh thành”?!

***

 “Huyền minh thành” Địa thế hiểm trở, vẫn bị mây mù bao phủ xung quanh như trước.

Bởi vì chủ tử Hắc Mộc Dạ đã rời khỏi đây, những tỳ nữ và cận vệ tận tâm trong thành cũng giản tán hết.

Cả toà thành bỗng nhiên trở nên thật cô tịch trống vắng, không nhìn thấy một bóng người.

Nam Cung Mị ôm Hắc Mộc Điệp xoay người xuống ngựa, đi trong “Huyền minh thành” to như vậy, hắn bỗng phát hiện mình không có cảm giác khoái cảm thắng lợi.

Đưa mắt nhìn lại, tuy rằng trong thành không có ai, nhưng vẫn có thể nhận thấy lúc trước Hắc Mộc Dạ đã tiêu tốn biết bao thời gian, tâm lực cùng tài lực, mới kiến tạo được một toà thành như vậy. Nay, Hắc Mộc Dạ vì một Nguyệt Nga Nhi, không chút nào quyết luyến buông tay hết thảy.

Một loại cảm xúc kì dị bỗng trào ra trong ngực hắn, làm cho tâm tình hắn bỗng trở nên phức tạp, hắn cũng không thể hiểu nổi… Hắc Mộc Dạ cũng không giống một nam tử háo sắc ngu muội, Nguyệt Nga Nhi kia dù có xinh đẹp tới đâu, hắn cũng sẽ không làm loại chuyện không có lí trí như Hắc Mộc Dạ nha!

Nếu vậy, Hắc Mộc Dạ tại sao lại câm nguyện đem “Huyền minh thành” vứt bỏ, thậm chí còn không màng bản thân phải huỷ đi một nửa phần công lực ? Chẳng lẽ… Tất cả chỉ bởi vì yêu sao ?

Vậy rốt cuộc phải yêu bao nhiêu sâu, bao nhiêu si, bao nhiêu cuồng, mới có thể làm cho một người nam nhân vì một người nữ nhân, không chút do dự bỏ qua tất cả vốn có ?

Đến tột cùng là yêu kiểu gì, lại làm cho người ta dù hai bàn tay trắng, cũng chỉ muốn trọn đời trọn kiếp cùng nữ nhân mình yêu ở cạnh nhau, cũng vui vẻ chịu đựng không oán trách ?

Cái loại tình yêu gì lại có thần giao cách cảm, cảm giác nghĩa vô phản cố (không do dự chùn bước), đến tột cùng là thế nào vậy ?

Nam Cung Mị suy nghĩ, ánh mắt bất giác chuyển qua Hắc Mộc Điệp đang đứng bên cạnh.

Toàn bộ “Ma Kiếm Sơn Trang” có nhiều người như vật, vì sao hắn chẳng mang theo ai, lại cố tình chỉ muốn mang theo một mình nàng đến ? Đây là vì sao ?

Vì lấy lòng nàng sao? Thân hắn đường đường là thiếu chủ, hắn làm sao lại đi lấy lòng một tiểu tỳ nữ nho nhỏ được ?

Trong lúc Nam Cung Mị đang mải trầm ngâm suy nghĩ, Hắc Mộc Điệp cũng chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình.

Đứng trong “Huyền Minh Thành”, nhìn cảnh tượng quen thuộc, trong lòng nàng không khỏi âm thần than thở.

Từ nàng giả trang tỳ nữ trà trộn vào “Ma kiếm sơn trang”, cũng có ngày như thế này. Không nghĩ tới nàng lại trở lại lần nữa “Huyền minh thành”, nhưng mà lấy thân phận tỳ nữ của Nam Cung Mị, mà “Huyền minh thành” bây giời cũng không phải nhà của nàng nữa rồi !

Ai, thế sự thật đúng là thay đổi liên tục nha…

Hắc Mộc Điệp vừa ca thán, vừa đi, một lát sau, đột nhiên phát hiện Nam Cung Mị không biết đã dừng chân lúc nào, lại còn đăm chiêu nhìn nàng.

“Làm sao vậy?” Nàng nghi hoặc hỏi.

Nam Cung Mị vẫn yên lặng nhìn nàng, như là đang quan sát cái gì, một lát sau mới nói: “Ngươi đối với ‘Huyền minh thành’ hình như rất quen thuộc.”

Từ lúc xuống ngựa tới nay, nàng rất tự nhiên đi vào, thậm chí biết chỗ nào có đương ngoặt, chỗ nào có cửa thông, đi lại quen thuộc như ở trong nhà của mình vậy.

Nàng đến “Ma kiếm sơn trang” làm tỳ nữ cũng được kha khá thời gian, nhưng mà dộ quen thuộc đối với “Ma Kiếm Sơn Trang” lại kém xa nơi này, điều này làm hắn không sinh ra nghi ngờ cũng khó.

Hắc Mộc Điệp nghe vậy âm thầm cả kinh, không nghĩ tới mình bất tri bất giác (ko cẩn thận, để í) lộ ra sơ hở.

“LÀm sao có thể ? Đây cũng là lần đầu tiên Điệp Nhi tới “Huyền Minh Thành” nha !” Nàng cố gắng không để lộ ra bất cư một tia chột dạ nào trước đôi mắt đang nhìn chằm chằm của hắn

“Thật không?” Đôi mày rậm của Nam Cung Mị nheo lại, vẻ mặt kia hiển nhiên là không tin tưởng lời của nàng.

“Đương nhiên đúng rồi,nơi này chẳng những đường núi hiểm trở, địa thế lại kín đáo, nếu không phải thiếu chủ đưa tới, Điệp nhi Điệp Nhi làm sao biết nơi này còn có một toà thành ?”

“Ác?”

Nam Cung Mị thuận miệng đáp lời, cũng không biết có nên tin tưởng lời của nàng hay không .

“Hơn nữa… Hơn nữa… Cho dù Điệp nhi thật sự biết nơi này có tòa thành, cũng không thể một mình trèo núi lên đây nha !”

“Vậy tại sao ngươi lại quen thuộc với nơi này như vậy ?”

“Này…” Hắc Mộc Điệp suy nghĩ linh động, nhanh chóng nghĩ ra một cái cớ. “Khôngdám gạt thiếu chủ, trước khi nhà Điệp Nhị bị sa sút, tuy rằng nhà cửa không rộng lớn hoa lệ bằng nơi này, nhưng kết cấu cũng có vài phần tương tự, có lẽ là vì như vậy, cho nên mới có một phần cảm giác quen thuốc với nơi này !”

“Thật  không?”

“Đương nhiên thật rồi, Điệp nhi làm sao dám lừa thiếu chủ ?”

“Tốt nhất là như vậy.”

Nam Cung Mị tuy rằng không tin tưởng hoàn toàn lời nàng nói, nhưng trong lúc nhất thời không nghĩ ra sơ hở gì, cho nên cũng tạm thời quên vấn đề này đi.

<<<Chương 6                                                    Chương 8>>>

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s